CÓ TÀI SẢN NHƯNG KHÔNG CÓ DÒNG TIỀN: CÁI BẪY NGUY HIỂM
Nghe thì sang, nhưng thực chất rất nhiều người đang mắc kẹt trong chiếc bẫy này mà không hề hay biết. Nhà có, đất có, sổ đỏ nằm im trong két, giá trị tài sản tính bằng tiền tỷ, nhưng mỗi tháng vẫn quay cuồng vì thiếu tiền mặt. Đó không phải là giàu. Đó là nghèo dòng tiền.
Trong bất động sản, tài sản mà không sinh ra dòng tiền chẳng khác gì một khối bê tông đẹp mã nhưng không có động cơ. Bạn có thể khoe nó, tự hào về nó, nhưng đến lúc cần tiền để xoay xở, để đầu tư, để xử lý biến cố, thì nó đứng yên như tượng. Lúc đó mới thấm: tài sản không cứu bạn, dòng tiền mới cứu bạn.
Tôi gặp không ít người “giàu trên giấy”, nhưng khi thị trường chậm lại, khi kinh tế khó khăn, họ bắt đầu bán tháo chính tài sản từng là niềm kiêu hãnh. Bán trong thế bị động thì giá nào cũng là giá thấp. Đau nhất là bán xong mới nhận ra: đáng lẽ mình đã có thể không rơi vào thế đó, nếu trước đây biết cách biến tài sản thành dòng tiền.
Cái bẫy nguy hiểm nằm ở chỗ nó tạo cảm giác an toàn giả. Có nhà rồi, có đất rồi, cần gì lo. Nhưng chi phí sinh hoạt không chờ giá đất tăng. Ngân hàng không chấp nhận “tiềm năng”, họ chỉ quan tâm dòng tiền trả nợ hàng tháng. Thị trường không thưởng cho người ôm tài sản ngủ quên, thị trường chỉ ưu ái người biết vận hành nó.
Người làm bất động sản thực thụ không hỏi “tôi có bao nhiêu tài sản”, mà hỏi “tài sản này mỗi tháng tạo ra bao nhiêu tiền”. Cho thuê được không, khai thác được không, tái cấu trúc được không, dùng làm đòn bẩy để tạo dòng tiền mới được không. Đó là ranh giới giữa người sở hữu bất động sản và người làm chủ bất động sản.
Tài sản là nền móng. Dòng tiền là máu. Có nền móng mà không có máu thì cơ thể cũng không sống nổi. Thị trường càng biến động, bài toán dòng tiền càng trở nên sống còn. Ai nhìn ra sớm thì còn đường xoay chuyển. Ai tự ru ngủ mình bằng hai chữ “tài sản” thì đến lúc tỉnh ra, thường đã quá muộn.

