Một vị chủ tịch là bạn thầy tôi từng nói: Bây giờ bọn trẻ khó làm giàu vì chúng nó có dữ liệu, có công cụ phân tích tốt. Nghĩa là chúng nó đọc tốt, hiểu tốt hiện tượng đã rồi nên nhìn ra những cơ hội quá rõ ràng như kiểu mỏ vàng lộ thiên trên núi. Vô hình, chúng nó mất đi bản lĩnh trong vùng mờ. Đấy mới là nơi để khai thác sự giàu có. Xong tôi cũng hỏi thêm, thế bọn trẻ như cháu thì cần thế nào thì được như bác bây giờ?
Ông bảo: Thằng nào càng muốn chắc ăn, càng nghèo lâu. Thằng nào chấp nhận mơ hồ, nhưng có phương pháp quản trị rủi ro tốt thằng đó giàu. Thế hệ của bác đều thế và bây giờ vẫn vậy thôi. Ngày xưa bác chỉ có mỗi một niềm tin là sau 1996 biết thằng Mỹ nó bình thường quan hệ với Việt Nam thì chắc chắn đám FDI sẽ tràn vào làm hàng xuất cho Mỹ và đám đệ Châu Âu mà chúng ta thì thiếu các mô hình, kinh nghiệm về xây dựng hạ tầng nhà máy chuẩn phương Tây. Nên ngay từ đầu bác biết đây là mỏ kim cương nên quyết tâm với nó. Mất bao tiền nuôi đám kỹ sư Châu Âu, lay lắt mãi cho đến sau Seagame 2002 mới có làn sóng FDI nó về, lúc đấy mới nên chuyện. Nuôi báo cô gần chục thằng 3-4 năm trời ai cũng bảo mình hâm.
Sau này ngẫm lại vị ấy nói tôi thấy đúng thế. Những cú nhân tài sản 50–100 lần đều nằm ở những thứ:
– Lúc đó còn mơ hồ
– Chưa ai công nhận
– Không có dữ liệu để phân tích
– Không xuất hiện trên báo cáo ngành cụ thể
- Nhưng chính vì mơ hồ, không rõ ràng, không ai tin => mới tạo ra chênh lệch. Sự thịnh vượng luôn đến từ bóng tối, cây mọc rễ đâm xuống đất trước rồi mới đến ngọn vươn mình đón hào quang ánh sáng sau. Đó là thuận đạo.

