Vạn vật đều là năng lượng, ngay cả suy nghĩ cũng là năng lượng. Vì khi suy nghĩ, các nơ-ron thần kinh kết nối với nhau, tạo thành những xung điện, hoá học liên tục vận động tạo nên khối năng lượng có trạng thái. Mà đã là năng lượng thì tất yếu có tần số.
Tôi quan sát thấy rằng những người tham gia đầu tư, kinh doanh dù là lĩnh vực gì đi nữa nếu sống trong lo âu, hơn thua, sợ mất mát, tần số của họ luôn thấp và nhiễu. Ngược lại thì người sống trong chấp nhận, hiểu quy luật, không bám dính, tần số của họ ổn định.
Được mất trong cuộc đời này thực ra nó chỉ phản hồi đúng tần số mà bạn đang phát ra. Bạn tiêu hóa thông tin tiêu cực > Dẫn đến Suy nghĩ tiêu cực > Hành động mang tính tiêu cực > Nhận lấy kết quả tiêu cực. Có vậy thôi mà!
2026 bắt đầu với hàng loạt thay đổi lớn, bối cảnh hiện tại rất dễ khiến con người ta bị cuốn vào trạng thái u ám. Than vãn khó khăn tràn khắp cõi mạng, con người rất dễ nhầm lẫn và bị dẫn dắt. Ta tưởng mình đang đi tìm giải pháp trong những lời than oán, nhưng thực chất là đang bị kéo xuống cùng một trường năng lượng sợ hãi của đám đông. Và khi đã ở trong trường đó, mọi quyết định dù có vẻ lý trí đến đâu cũng đều mang dấu vết của phòng thủ, trì hoãn và co cụm.
Hãy dùng bản năng quý giá nhất mà tạo hóa ban cho loài người, đó là bản năng thích nghi. Bạn không thể đổi được luật chơi vì vậy bình tĩnh mà thích nghi. Suốt ngày lên đọc mấy bài than khóc tự thấy cùng đồng cảm, xoa dịu cảm xúc thật đấy nhưng nó chẳng giải quyết được cái gì cả. Giờ là lúc cần tập trung mà nhìn xem dòng tiền đang buộc phải đi qua đâu? Cấu trúc vận hành mới trông nó thế nào…Thì đứng ở đấy mà múc.
Rất nhiều khoảng trống đang chờ bạn làm chuẩn mà điền vào. 2026 không cần phải giỏi marketing mà là thạo nghiệp vụ hóa đơn, thuế, CO/CQ. Thì kinh doanh gì cũng thấy thuận. Ai mà không thạo thì xác định đừng làm kinh doanh nữa.
Đây là thời kỳ chuyển giao của cải rất lớn. Chứ nhu cầu thì vẫn còn đó mà. Vẫn phải ăn, vẫn phải chơi và phải đẻ chứ. Phải có cuộc cách mạng thuế, HĐ, CO/CQ như thế này để thế hệ vốn bám sâu vào cách làm cũ nhả ra cho thế hệ mới có cửa bước vào. Chẳng lẽ mãi để dân tộc này 1 tuổi uống sữa Hiup, lên 3 tuổi ăn kẹo cô Thùy Tiên, đến tuổi dậy thì bôi tý phấn của cô Mai mãi sao? Rồi bao giờ mới có hàng hóa đạt chuẩn để trở thành một phần chuỗi cung ứng toàn cầu do chính người Việt làm chủ?

